Việc tu luyện công pháp đành để sau khi an bài chỗ ở ổn thỏa rồi tính tiếp.
Lục Thanh Hòa lấy ngoại môn thủ sách ra xem, bên trong ghi chép đủ loại nội quy và chế độ dành cho ngoại môn đệ tử.
Ngoại môn đệ tử không chỉ được hưởng phúc lợi đan dược và linh thạch hàng tháng từ tông môn, mà còn có thể dựa vào năng lực bản thân để kiếm thêm tu luyện tài nguyên.
Đúng như lời Bạch Vũ Đồng vừa nói, đệ tử có thể gia nhập Phù Trận Phong, học phù trận để kiếm linh thạch.
Linh Dược Phong là nơi trồng linh dược; Đan Đỉnh Phong chuyên luyện chế đan dược; Luyện Khí Phong dùng để luyện chế pháp khí; còn Linh Thú Phong là chốn nuôi dưỡng linh thú…
Đương nhiên, những nơi này đều yêu cầu phải vượt qua khảo hạch nhất định, không phải cứ muốn vào là được.
Ngoài ra, đệ tử cũng có thể nhận tông môn nhiệm vụ để đổi lấy phần thưởng hậu hĩnh.
Đồng thời, mỗi tháng đều sẽ có nội môn đệ tử đến giảng đạo, giải đáp những vướng mắc gặp phải trong quá trình tu luyện và truyền thụ kinh nghiệm.
Lục Thanh Hòa khá hứng thú với Đan Đỉnh Phong và Linh Dược Phong.
Nhưng muốn vào đó cũng phải có điều kiện, ví như gia nhập Đan Đỉnh Phong, yêu cầu tối thiểu là phải biết luyện chế bách thảo đan.
Còn gia nhập Linh Dược Phong thì phải nắm vững trung cấp vân vũ thuật. Bất kể là bên nào cũng không phải chuyện dễ dàng đạt được.
Lúc này, việc cấp bách của Lục Thanh Hòa là tìm một động phủ để ở, hắn bèn lấy lệnh bài ra.
Trên mặt lệnh bài hiện lên vô số điểm sáng tối đan xen chi chít.
Điểm sáng tượng trưng cho động phủ đã có chủ, còn điểm tối là những nơi hắn có thể lựa chọn.
Người khác chọn động phủ thường nhắm tới những nơi linh khí dồi dào, nhưng Lục Thanh Hòa thì hoàn toàn ngược lại.
Thiên địa linh khí ở ngoại môn nồng đậm hơn tạp dịch phong gấp đôi, nhưng đối với kẻ mang ngũ linh căn như hắn mà nói, chừng đó hoàn toàn chẳng thấm tháp vào đâu.
Trái lại, hắn muốn tìm một nơi hẻo lánh vắng người. Dù sao bí mật trên người hắn cũng quá nhiều, một khi bị kẻ khác phát hiện thì chắc chắn sẽ rước lấy tai họa ngập trời.
Rất nhanh, Lục Thanh Hòa đã nhắm được vị trí của một động phủ nằm tít ngoài rìa lệnh bài, xung quanh đó chỉ có vài điểm sáng lẻ tẻ.
Lục Thanh Hòa không chần chừ, lập tức đi thẳng đến vị trí kia.
Dọc đường đi, thấy Lục Thanh Hòa vẫn mặc tạp dịch phục sức, đám ngoại môn đệ tử qua lại đều tò mò liếc nhìn. Cho đến khi hắn chủ động tỏa ra tu vi luyện khí tứ tầng, bọn họ mới chịu thu hồi ánh mắt.
Lục Thanh Hòa bèn tìm một góc khuất, thay bộ bạch bào đại diện cho thân phận ngoại môn, lại treo thêm lệnh bài ngoại môn đệ tử bên hông, lúc này mới thoát khỏi sự chú ý của người khác.
Phải mất nửa ngày trời, Lục Thanh Hòa mới đến được vị trí của động phủ.
Tương tự như tiểu viện ở tạp dịch viện, động phủ này cũng được bố trí cấm chế. Lục Thanh Hòa áp lệnh bài lên, cấm chế lập tức lóe lên một đạo quang mang.
Động phủ đã kết nối với thân phận lệnh bài của Lục Thanh Hòa, từ nay về sau, chỉ có hắn mới được tự do ra vào nơi này.
Lục Thanh Hòa bước vào trong. Động phủ không lớn lắm, diện tích cũng xấp xỉ tiểu viện ở tạp dịch viện.
Nhưng nơi này vẫn có điểm khác biệt, đó là động phủ được bố trí sẵn một tòa phòng ngự trận pháp để ngăn chặn kẻ khác cưỡng ép xông vào.
Ngoài ra còn có tụ linh trận pháp không ngừng hấp thu thiên địa linh khí xung quanh, giúp tăng cường nồng độ linh khí bên trong động phủ.
Lục Thanh Hòa dọn dẹp động phủ một lượt. Quãng thời gian dài sắp tới hắn đều sẽ tu luyện ở đây, ít nhất là cho đến khi đột phá luyện khí hậu kỳ thì mới tính bề rời đi.
Lục Thanh Hòa lấy ra bản hoàn chỉnh của 《Vân Tễ Luyện Khí Quyết》, bắt đầu tu luyện công pháp luyện khí tứ tầng.
Thế nhưng tu luyện suốt non nửa ngày trời mà hắn vẫn chẳng thu hoạch được gì. Lượng linh khí cần thiết để tu luyện ở luyện khí tứ tầng nhiều gấp mấy lần so với luyện khí tam tầng.Thời gian cần thiết cũng tăng lên gấp bội. Nếu không có linh đan diệu dược hỗ trợ, Lục Thanh Hòa ước tính để đạt đến luyện khí tứ tầng viên mãn, hắn có lẽ phải mất hơn năm năm.
Thôi vậy!
Lục Thanh Hòa từ bỏ phương thức tu luyện thông thường. Thân ảnh lóe lên, hắn đã xuất hiện bên trong không gian đất đen.
Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt lại khiến Lục Thanh Hòa chấn kinh. Không gian đất đen vốn chỉ rộng một mẫu nay đã mở rộng, mà lại mở rộng đúng gấp đôi. Một mẫu linh điền giờ đây đã biến thành trọn vẹn hai mẫu.
Điều này đồng nghĩa với việc sau này hắn có thể trồng thêm nhiều linh thảo, thu hoạch được lượng lớn linh dược hơn.
Hơn nữa, Lục Thanh Hòa còn suy đoán, đợi đến khi tu vi tiếp tục đột phá, rất có khả năng không gian đất đen sẽ còn mở rộng thêm nữa.
Thật quá mức nghịch thiên! Lục Thanh Hòa tin chắc rằng không gian đất đen xuất hiện một cách khó hiểu bên trong đan điền này tuyệt đối không phải phàm vật, mà rất có thể là tiên vật trong truyền thuyết.
Hắn lập tức hạ quyết tâm: "Tuyệt đối không thể để lộ bất cứ tin tức nào về không gian đất đen."
Trở lại động phủ, Lục Thanh Hòa bắt đầu vạch ra kế hoạch sơ bộ cho những bước đi tiếp theo.
Thứ nhất là phải kiếm thêm nhiều linh dược chủng tử để gieo trồng trong không gian đất đen, bởi lúc này huyết sâm đã không còn mang lại nhiều tác dụng cho hắn nữa.
Thứ hai là tìm kiếm đan phương. Có đan phương rồi, hắn sẽ trồng các loại linh dược tương ứng để tự mình luyện đan, như vậy sẽ không bao giờ lo rơi vào cảnh thiếu hụt đan dược.
Thứ ba là phải tìm được thuật pháp uy lực mạnh mẽ. Đương nhiên, ngoại môn cũng có nơi cung cấp thuật pháp.
Thế nhưng cũng giống như tạp dịch viện, muốn có thuật pháp thì chỉ có thể dùng công đức điểm để đổi. Đây chính là một trong những phương thức để tông môn phát triển lớn mạnh.
Ở ngoại môn không có nhiệm vụ bắt buộc, nhưng nếu muốn tiếp tục tiến bước, nâng cao tu vi thì không thể không làm nhiệm vụ để kiếm linh thạch.
"Trước tiên cứ học ngự kiếm phi hành đã, đến lúc đó sẽ rời Thái Huyền tông, đến Thanh Vân tiên phường mua sắm những thứ cần thiết."
Lục Thanh Hòa quyết định nắm giữ ngự kiếm phi hành, sau đó tìm cơ hội đến Thanh Vân tiên phường thêm một chuyến.
Hắn lấy Linh Phong kiếm ra, bắt đầu luyện tập ngự kiếm chi pháp. Kỹ năng này vốn dựa trên khu vật chi thuật được ghi chép trong phần tu luyện tầng bốn của 《Vân Tễ Luyện Khí Quyết》.
Phải mất trọn vẹn một tháng trời, Lục Thanh Hòa mới nắm vững được thuật ngự kiếm phi hành.
Hắn không nhịn được đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, lẩm bẩm: "Thứ này thật sự quá khó."
Trong một tháng này, hắn cũng không phải chỉ cắm cúi luyện kiếm mà còn đi nghe nội môn đệ tử giảng đạo một lần. Nhờ vậy, hắn đã có lĩnh ngộ sâu sắc hơn đối với quá trình tu luyện từ luyện khí tứ tầng đến luyện khí tầng sáu.
Điều này giúp cho việc tu luyện của hắn càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Lục Thanh Hòa thu cất Linh Phong kiếm: "Đã đến lúc phải ra ngoài một chuyến rồi."
Hắn đi tới ngoại môn nhiệm vụ đại sảnh, chắp tay nói với đệ tử nhiệm vụ điện: "Sư huynh, ta muốn nhận nhiệm vụ tìm kiếm linh dược."
Đây là một trong số ít những nhiệm vụ cho phép đệ tử rời khỏi Thái Huyền tông.
Tên đệ tử nhiệm vụ điện gật đầu, tiện tay ném một khối nhiệm vụ ngọc giản cho Lục Thanh Hòa.
"Nhiệm vụ tìm kiếm linh dược, thời hạn một năm. Ngươi có thể tự mình bồi dưỡng, cũng có thể ra ngoài tìm kiếm. Giá trị quy đổi: một gốc hạ phẩm linh dược tính hai khối linh thạch, trung phẩm linh dược mười khối linh thạch, thượng phẩm linh dược một trăm khối linh thạch."
"Sau khi nhận nhiệm vụ, trong vòng một năm phải nộp đủ số lượng linh dược tương đương một trăm khối linh thạch. Hoàn thành chỉ tiêu, ngươi sẽ nhận được phần thưởng thêm là một trăm điểm công đức. Đương nhiên, nếu vượt mức một trăm khối linh thạch, phần thưởng linh thạch vẫn giữ nguyên, nhưng cứ dư ra mỗi một khối linh thạch thì sẽ được thưởng thêm một điểm tông môn công đức."
"Đa tạ sư huynh!"
Nhận xong nhiệm vụ, Lục Thanh Hòa vội vã rời khỏi nhiệm vụ đại sảnh. Sau khi trình báo với thủ môn đệ tử, hắn liền cất bước rời khỏi Thái Huyền tông.Lần này Lục Thanh Hòa dự định đổi lấy đủ tu luyện tài nguyên. Để tránh rắc rối, sau khi rời khỏi Thái Huyền tông vài dặm, hắn cất thân phận pháp bào của tông môn đi.
Thay vào đó, hắn khoác lên người bộ trang phục che giấu thân phận từng chuẩn bị thời còn làm tạp dịch đệ tử, rồi đeo thêm một chiếc thanh đồng diện cụ.
Xong xuôi đâu đấy, hắn mới ngự kiếm bay lên, hướng thẳng về phía Thanh Vân tiên phường.
Có điều lần trước tới đây, hắn đi bằng phi chu, đó là một kiện phi hành pháp khí thực thụ nên tốc độ cực nhanh.
Còn hiện tại tự mình ngự kiếm phi hành, linh lực tiêu hao vô cùng lớn, tốc độ cũng chậm hơn trước gấp đôi là ít.
Bay lượn trên không trung, hắn dốc sức một hơi cũng chỉ đi được khoảng mười dặm, qua khoảng cách đó là pháp lực đã cạn kiệt.
Những lúc như vậy, hắn đành phải dùng huyết sâm hai mươi năm tuổi để khôi phục pháp lực rồi mới có thể tiếp tục ngự kiếm phi hành.
Nếu đổi lại là một tu sĩ luyện khí tứ tầng khác, căn bản không ai dám ngự kiếm phi hành một quãng đường dài như thế.



